Nguồn gốc và Xuất xứ
Xuất xứ của câu tục ngữ này bắt nguồn từ quan niệm về người quân tử và bậc trượng phu trong xã hội phong kiến Việt Nam, nơi đề cao đạo lý "nhân, nghĩa, lễ, trí, tín". Người quân tử, bậc trượng phu là những người có chí lớn, có tầm nhìn xa trông rộng, không vì những chuyện nhỏ nhặt, ân oán cá nhân mà làm lu mờ đi chí khí của mình. Trong bối cảnh xã hội xưa, khi mà mâu thuẫn, tranh chấp và thù oán cá nhân có thể dẫn đến những hậu quả nghiêm trọng, việc giáo dục con người về lòng bao dung, tha thứ là vô cùng cần thiết. Câu nói này có thể được hình thành trong các bối cảnh tranh luận về đạo lý làm người, trong các bài giảng của các bậc Nho học, hoặc đơn giản là đúc kết từ kinh nghiệm sống của cha ông ta khi chứng kiến những mối thù hằn dai dẳng gây tổn hại cho cả cá nhân và cộng đồng.