Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu tục ngữ này bắt nguồn từ đời sống sinh hoạt gắn bó mật thiết với loài chó của người Việt xưa, đặc biệt là trong các làng quê nông nghiệp. Chó không chỉ là vật nuôi giữ nhà, mà còn là người bạn đồng hành, giúp đỡ người nông dân trong công việc đồng áng, bảo vệ mùa màng. Tuy nhiên, chó cũng có chủ. Việc đánh chó mà không để ý đến chủ nhân của nó có thể dẫn đến sự tức giận, bất bình từ người chủ, gây ra những xung đột không đáng có, ảnh hưởng đến mối quan hệ láng giềng, cộng đồng. Trong xã hội phong kiến xưa, việc tôn trọng người có quyền lực, địa vị là điều tối quan trọng. Do đó, câu nói này cũng phản ánh phép tắc ứng xử, sự khéo léo trong giao tiếp với những người có vai vế, quyền hành hoặc có liên quan đến sự việc, tránh đắc tội.