Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này bắt nguồn từ kinh nghiệm thực tiễn trong đời sống sinh hoạt và sản xuất của người Việt Nam xưa, đặc biệt gắn liền với nghề nông và các nghề thủ công truyền thống. Trong đời sống hàng ngày, dao là vật dụng thiết yếu, dùng để thái, chặt, bổ. Việc thử một con dao có bén hay không, người ta thường lấy nó để cắt những thứ cứng như thịt, xương, hoặc thậm chí là những loại lá cây khô, quả cứng. Tuy nhiên, với vật liệu mềm hơn như trầu, một con dao không đủ sắc bén sẽ khó có thể cắt ngọt, để lại những vết cắt nham nhở, hoặc làm nát miếng trầu. Tương tự, kéo là công cụ dùng để cắt vải vóc, lụa là. Lụa sô, một loại vải mềm mại, có thể có bề mặt hơi trơn, đòi hỏi một cặp kéo phải thật sắc bén, lưỡi dài và ăn khớp tốt mới có thể cắt một đường thẳng, ngọt lịm mà không làm xô lệch hay xơ vải. Kinh nghiệm này không chỉ áp dụng cho dao và kéo mà còn được khái quát hóa thành bài học về việc đánh giá con người, sự vật. Nó phản ánh phương pháp nhận thức thực tế, coi trọng việc kiểm nghiệm qua hành động, qua thực tế để đi đến kết luận chính xác, tránh những đánh giá phiến diện, hời hợt.