Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này ra đời từ quan sát tinh tế của nhân dân về thực trạng xã hội xưa, đặc biệt là trong bối cảnh kinh tế nông nghiệp lạc hậu, phân hóa giàu nghèo sâu sắc. Về mặt lý giải chi tiết, có thể suy luận rằng: Người giàu trong xã hội cũ, nếu không xuất thân từ tầng lớp quý tộc hay quan lại, thì thường là những người tích lũy tài sản bằng nhiều cách, đôi khi là bóc lột hoặc chiếm đoạt. Họ có thể không cần lao động chân tay nhiều, nên ít khi phải phơi mình dưới nắng, việc "không có tóc" có thể là biểu hiện của việc không phải trải qua những vất vả "mọc tóc" theo nghĩa đen của sự trưởng thành qua lao động. Hoặc "không có tóc" có thể ám chỉ sự đơn giản, không cầu kỳ, không bị ràng buộc bởi những thứ phù du. Ngược lại, người nghèo, những người nông dân, thợ thủ công, họ phải làm lụng vất vả quanh năm, chân đi đất, phơi mình dưới nắng, làm việc nặng nhọc, khiến cho "chân không có lông" – một cách nói cường điệu để chỉ sự cơ cực, thiếu thốn, không có những thứ "thừa" ra như lông chân, vốn là thứ tự nhiên mọc lên ở nhiều người khỏe mạnh.