Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ "Đầu thừa đuôi thẹo" có nguồn gốc sâu xa từ đời sống sinh hoạt và sản xuất nông nghiệp của người Việt xưa. Trong canh tác lúa nước, người nông dân thường phải tính toán kỹ lưỡng từng hạt thóc, từng tấc đất. Khi thu hoạch, họ sẽ thu những bông lúa no đầy trước, còn lại những bông lép, những mẩu rơm vụn (thường ở cuối bụi lúa, gọi là đuôi thẹo) có thể sẽ bị bỏ sót hoặc gom lại sau. Tương tự, trong các công việc may vá, làm đồ thủ công, bao giờ người ta cũng cắt lấy phần chính, phần đẹp trước, còn những mẩu vụn vải thừa, những mảnh gỗ nhỏ (đầu thừa, đuôi thẹo) thì để lại. Từ đó, cha ông ta đã khái quát hóa kinh nghiệm thực tế này để chỉ những thứ còn sót lại, những mối làm ăn chộp giật, hoặc những người có thói quen bòn rút, chỉ nhặt nhạnh những gì vụn vặt, kém giá trị mà không làm ra việc lớn.