Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này bắt nguồn từ kinh nghiệm sống và lao động của người Việt xưa, đặc biệt trong bối cảnh nông nghiệp lúa nước. Trong môi trường làng xã, nơi mọi người gắn bó chặt chẽ, việc giữ gìn hòa khí và mối quan hệ là vô cùng quan trọng. Người xưa nhận thấy rằng, nếu một người quá dễ dãi với những sai sót, khuyết điểm của bản thân, bỏ qua những nguyên tắc chung, thì họ cũng có xu hướng dễ dãi, bỏ qua lỗi lầm của người khác, dẫn đến sự thiếu kỷ luật chung. Ngược lại, nếu một người luôn nghiêm khắc với chính mình, đòi hỏi bản thân phải tuân thủ quy tắc, làm việc có kỷ luật, thì họ cũng có xu hướng đòi hỏi người khác phải như vậy. Điều này giúp duy trì sự công bằng, minh bạch trong cộng đồng, tránh tình trạng người làm người không, người hưởng người chịu. Nó cũng phản ánh quan niệm về sự tự giác, tự trọng và trách nhiệm cá nhân trong tập thể.