Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu tục ngữ này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam truyền thống, nơi mà nền kinh tế chủ yếu dựa vào nông nghiệp. Cuộc sống của người nông dân thường xuyên bấp bênh, phụ thuộc vào thiên tai, mùa màng. Khi mất mùa, đói kém xảy ra, con người dễ rơi vào cảnh túng quẫn, buộc phải làm liều, thậm chí trộm cắp, lừa lọc để sống qua ngày. Lịch sử ghi nhận nhiều giai đoạn đói kém nghiêm trọng, như nạn đói năm 1945, đã cho thấy rõ nét sự ảnh hưởng của hoàn cảnh khốn cùng đến hành vi con người. Ngược lại, khi mùa màng bội thu, cuộc sống ấm no, người ta có điều kiện để suy nghĩ đến những điều cao đẹp hơn, vun đắp các mối quan hệ cộng đồng, giữ gìn nề nếp gia phong và sống có trách nhiệm hơn. Kinh nghiệm dân gian cho thấy, một xã hội có đời sống vật chất ổn định thường có nền tảng đạo đức xã hội vững chắc hơn.