Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này ra đời từ kinh nghiệm sống thực tế của người dân Việt Nam, đặc biệt là trong bối cảnh nông nghiệp lúa nước truyền thống. Xưa kia, đời sống nông dân vốn gắn liền với thiên nhiên, phụ thuộc nhiều vào mùa màng. Nạn đói, mất mùa là nỗi ám ảnh thường trực. Khi mất mùa, lúa thóc không đủ ăn, con người rơi vào cảnh đói khổ cùng cực. Tình cảnh này không chỉ ảnh hưởng đến sức khỏe mà còn tác động nặng nề đến tâm lý, khiến họ cảm thấy tuyệt vọng, cùng quẫn, đôi khi có thể dẫn đến những hành vi nông nổi. Tương tự, khi gặp khó khăn về tài chính, thiếu thốn vật chất, con người dễ rơi vào trạng thái hoang mang, lo sợ, không biết xoay sở thế nào. Câu nói này đúc kết kinh nghiệm dân gian về sự tác động hai chiều giữa hoàn cảnh vật chất và trạng thái tâm lý của con người.