Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu tục ngữ này bắt nguồn từ quan niệm dân gian về đạo đức và tôn giáo trong xã hội Việt Nam xưa. Trong bối cảnh mà Phật giáo và các tín ngưỡng dân gian có ảnh hưởng sâu sắc, việc "tu hành" được coi là con đường hướng thiện, trau dồi đạo đức cá nhân. Tuy nhiên, không phải ai tu hành cũng giữ được tâm tính thanh tịnh, có người vì chấp trước vào hình thức, giáo điều mà trở nên cực đoan, "dữ" (khắc nghiệt, khó chịu). Ngược lại, "kẻ cướp" là hình tượng đại diện cho cái ác, sự phi đạo đức rõ ràng. Câu tục ngữ này ra đời để khẳng định rằng, dù người tu hành có vẻ "dữ" vì giữ gìn nguyên tắc, kỷ luật, thì vẫn tốt hơn một kẻ sống hoàn toàn trong tội lỗi, làm hại người khác. Nó phản ánh cái nhìn tỉnh táo của dân gian, vừa đề cao con đường tu dưỡng, vừa phê phán những biểu hiện lệch lạc, giả tạo trong thực hành tín ngưỡng.