Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này bắt nguồn từ kinh nghiệm thực tế của người Việt xưa, đặc biệt gắn liền với đời sống nông nghiệp và việc đi lại chủ yếu bằng đường bộ, với phương tiện vận chuyển phổ biến là ngựa. Ngựa là con vật quan trọng, phục vụ cho việc cày cấy, kéo xe, thồ hàng và di chuyển đường xa. Người xưa quan sát thấy rằng, chỉ sau một hành trình dài, con đường gập ghềnh, đầy thử thách, mới bộc lộ hết sức lực, sức bền, khả năng chịu đựng hay thậm chí là bệnh tật tiềm ẩn của con ngựa. Nếu chỉ đi một đoạn ngắn, có thể con ngựa trông vẫn khỏe mạnh bình thường. Từ phép so sánh cụ thể đó, ông cha ta suy rộng ra cho các mối quan hệ, các sự việc trong cuộc sống. Mối quan hệ giữa người với người, sự việc này với sự việc kia, không thể phán xét hay kết luận vội vàng sau một lần tiếp xúc hay trong một sớm một chiều. Phải trải qua thử thách, khó khăn, đối mặt với những tình huống phức tạp kéo dài, con người mới bộc lộ hết bản chất tốt xấu, sự kiên trì, lòng trung thực hay sự giả dối. Câu nói phản ánh tư duy quan sát tinh tế, đúc kết kinh nghiệm thực tiễn sâu sắc của người Việt.