Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này có nguồn gốc từ kinh nghiệm thực tế trong đời sống lao động và sinh hoạt của người Việt xưa, đặc biệt là trong bối cảnh nông nghiệp và di chuyển chủ yếu bằng đường bộ. Khi đi lại, người ta thường quen với việc chọn những con đường mòn đã được tạo ra bởi nhiều người đi lại, đó là những "đường quang" - con đường rộng rãi, dễ đi, ít chướng ngại vật. Tuy nhiên, đôi khi vì một lý do nào đó, có thể là do muốn tránh mặt ai đó, hoặc muốn đi tắt qua một khu vực nào đó mà không có lối đi sẵn, người ta lại "đâm quàng" vào những "bụi rậm". Bụi rậm ở đây vừa chỉ địa hình cây cối um tùm, gai góc, vừa ẩn dụ cho những khó khăn, rắc rối, những con đường không chính thống, phi pháp hoặc phi đạo đức. Việc cố tình chọn con đường khó khăn, đầy chông gai thay vì con đường thuận lợi, minh bạch đã thể hiện sự thiếu suy xét, thậm chí là cố tình gây khó dễ cho chính mình, hoặc là hành động của những kẻ muốn lẩn tránh sự thật, tìm đến những con đường sai trái.