Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam phong kiến, chịu ảnh hưởng sâu sắc của nền kinh tế nông nghiệp lúa nước và chế độ phụ quyền. Trong xã hội này, vai trò của người phụ nữ chủ yếu là nội trợ, chăm sóc gia đình, sinh con đẻ cái, còn người đàn ông là trụ cột, gánh vác việc đồng áng, mưu sinh. Việc "có chồng" hay "có vợ" đồng nghĩa với việc phải có thêm trách nhiệm mới: người phụ nữ phải chăm lo cho nhà chồng, vun vén gia đình, ít có cơ hội tham gia vào đời sống xã hội bên ngoài, giống như bị "gông đeo cổ" hạn chế đi lại. Người đàn ông, dù là "trụ cột", khi đã có vợ con thì cũng phải gánh thêm trách nhiệm nuôi nấng, bảo vệ, không còn tự do như thời trai trẻ "thả sức", giống như "rợ buộc chân" không thể đi xa hay hành động tùy ý. Sự ra đời của câu nói phản ánh kinh nghiệm sống, quan sát thực tế của người dân về những "cái giá" phải trả khi bước vào hôn nhân, đó là sự ràng buộc và trách nhiệm đi kèm với niềm vui và hạnh phúc gia đình.