Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này ra đời dựa trên kinh nghiệm quan sát và thực tiễn đời sống lao động, sinh hoạt của người Việt Nam xưa, đặc biệt là những người làm nông nghiệp. Cây tre vốn là loại cây thân thuộc, gắn bó mật thiết với đời sống người Việt, dùng để làm nhà, làm hàng rào, che chắn. Tuy nhiên, đặc tính của tre là mọc thành khóm, rặng, có thể che gió, che mưa nhưng chỉ có tác dụng ở một hướng nhất định, không thể che chắn toàn diện. Tương tự, cây mía không chỉ là nguồn thực phẩm, nước uống mà còn là biểu tượng cho sự chủ động. Để có nước mía hay để ăn, con người phải dùng sức để bẻ, để chế biến. Sự đối lập giữa việc 'che' thụ động của tre và hành động 'bẻ' chủ động với mía đã tạo nên hàm ý sâu sắc. Câu thành ngữ phản ánh quan niệm dân gian về sự khôn ngoan trong việc lựa chọn mối quan hệ, nơi sinh sống hay con đường sự nghiệp, tránh sự phụ thuộc hoàn toàn vào một yếu tố có giới hạn, mà cần biết phát huy tính chủ động, tìm kiếm những gì mang lại lợi ích bền vững, thiết thực.