Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu "Giàu ăn uống, khó đánh nhau" phản ánh một thực tế xã hội muôn thuở ở Việt Nam, đặc biệt là trong thời kỳ phong kiến và cận đại. Xã hội xưa phân chia giai cấp rõ rệt, người giàu có địa vị thường được sống trong nhung lụa, đủ đầy, họ có mọi thứ để mất nên thường có xu hướng giữ gìn sự ổn định, tránh xa những rắc rối, xung đột có thể ảnh hưởng đến tài sản và địa vị của mình. Do đó, họ ít khi phải "đánh nhau" theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng (tranh giành quyền lực, lợi ích). Ngược lại, người nghèo khổ, bần hàn, cuộc sống "cơm không đủ ăn, áo không đủ mặc", không có tài sản, không có địa vị xã hội, họ có thể trở nên liều lĩnh hơn. Có thể họ "đánh nhau" để giành giật miếng ăn, để mưu sinh, hoặc vì cảm thấy bị dồn vào bước đường cùng, không còn gì để mất nên dễ hành động thiếu suy nghĩ, dễ sa ngã vào con đường tội lỗi. Câu nói này ra đời từ kinh nghiệm thực tế, là sự đúc kết của ông cha ta về mối quan hệ giữa điều kiện vật chất và hành vi, đạo đức của con người trong một xã hội còn nhiều bất công.