Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam xưa, đặc biệt là thời kỳ phong kiến, khi mà sự phân hóa giàu nghèo diễn ra gay gắt. Người giàu có, địa chủ, quan lại thường nắm giữ nhiều của cải, ruộng đất, và do đó có quyền lực chi phối xã hội. Họ được kính nể, dễ dàng lên tiếng và có tiếng nói quyết định trong các vấn đề cộng đồng, tương tự như người chị cả trong gia đình luôn được coi là trụ cột, có quyền quyết định. Ngược lại, tầng lớp nông dân, người lao động nghèo thường xuyên phải đối mặt với cảnh bần cùng, thiếu thốn. Họ sống phụ thuộc vào sự ban ơn, hoặc phải làm lụng vất vả để sinh tồn, dễ bị chèn ép, xem thường. Họ ở vào vị thế yếu thế, giống như người em út luôn phải nghe lời anh chị. Câu nói này phản ánh thực trạng xã hội, kinh tế, nơi mà đồng tiền và sự giàu có tạo nên sự khác biệt rõ rệt về địa vị, vai trò và cách đối xử giữa người với người.