Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu tục ngữ này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam xưa, đặc biệt là ở các làng quê, nơi mà cơ cấu xã hội còn nhiều bất cập và sự phân hóa giàu nghèo rõ rệt. Trong một làng, người giàu có thường là những người có thế lực, có ảnh hưởng, họ sở hữu nhiều ruộng đất, của cải, vì vậy lời nói và hành động của họ có sức nặng, ít ai dám chống đối hay ép buộc họ làm trái ý. Ngược lại, người nghèo, những người làm thuê, làm mướn, quanh năm lam lũ, không có tài sản tích lũy, họ thường bị lệ thuộc vào người giàu, vào hoàn cảnh. Cuộc sống của họ gắn liền với sự lao động cực nhọc để kiếm cái ăn qua ngày, họ không có nhiều sự lựa chọn hay tiếng nói trong các công việc chung của làng xã. Do đó, họ buộc phải chấp nhận những gì cuộc sống mang lại, dù là cay đắng hay tủi nhục. Câu tục ngữ phản ánh rõ nét thực tế sinh hoạt, tập quán và cách nhìn nhận về mối quan hệ xã hội dựa trên yếu tố kinh tế của người Việt xưa.