Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam xưa, đặc biệt là ở các làng quê nông nghiệp, nơi mà cuộc sống sinh hoạt gắn liền với sản xuất lúa nước. Trong một cộng đồng làng xã, việc giúp đỡ nhau trong lao động, sản xuất là vô cùng quan trọng. Tuy nhiên, không phải lúc nào sự giúp đỡ cũng xuất phát từ lòng chân thành. Có những người chỉ giỏi nói những lời khuyên bảo, động viên "trên trời" mà không thực sự bỏ công sức hay vật chất để giúp đỡ khi người khác gặp khó khăn thực sự. Ví dụ, khi một gia đình khó khăn về lương thực, việc cho vay vài đấu gạo hay chia sẻ bữa ăn thiết thực hơn nhiều so với việc chỉ đến nói những lời thương cảm "thương lắm", "cố gắng lên". Đũa và cơm là hai vật dụng thiết yếu trong bữa ăn hàng ngày của người Việt. "Giúp đũa" có thể hiểu là giúp những thứ lặt vặt, không đáng kể, hoặc thậm chí là sự giúp đỡ hình thức. "Giúp cơm" mới là sự giúp đỡ trực tiếp vào cái ăn, cái mặc, cái cần thiết nhất. Do đó, câu thành ngữ phản ánh một thực tế cuộc sống, kinh nghiệm quan sát tinh tế của người dân lao động về bản chất của lòng tốt và sự giúp đỡ.