Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này xuất phát từ kinh nghiệm sống và quan sát của ông cha ta trong nền văn minh lúa nước. Trong xã hội xưa, người nông dân thường xuyên đối mặt với những tai ương thiên tai như hạn hán, lũ lụt, mất mùa, khiến cuộc sống vốn đã khó khăn càng thêm túng quẫn. Khi một gia đình gặp cảnh 'ngặt nghèo' vì những biến cố bất khả kháng đó, cộng đồng làng xóm, những người dư dả hơn sẽ sẵn lòng giúp đỡ lương thực, tiền bạc để họ vượt qua cơn hoạn nạn. Tuy nhiên, kinh nghiệm cho thấy nếu chỉ cho không mà không hướng dẫn họ cách làm ăn, cách tự phục hồi sản xuất, thì người nhận có thể trở nên quen với việc nhận sự giúp đỡ, mất đi ý chí lao động, dẫn đến cái nghèo cứ đeo bám dai dẳng. Do đó, việc giúp đỡ cần đi đôi với định hướng, khuyến khích họ tự mình thoát nghèo bền vững, chứ không phải là 'giúp nghèo' thêm bằng cách nuôi dưỡng sự ỷ lại.