Nguồn gốc và Xuất xứ
Thành ngữ "Hết cái tới nước" bắt nguồn từ kinh nghiệm canh tác lúa nước lâu đời của người Việt. "Cái" ở đây có thể hiểu là những bờ ruộng, bờ mương, luống cày hay đơn giản là những vật cản, rào cản trên ruộng đồng. "Nước" là nước đồng, nước tưới tiêu. Khi mưa thuận gió hòa, nước vào ruộng đầy đủ, cây lúa phát triển tốt, mọi thứ "hết cái" (hết bờ, hết luống, hết sự ngăn cách) thì nước sẽ lan tỏa khắp nơi, không còn giới hạn. Ngược lại, trong bối cảnh thiên tai, lũ lụt, nước dâng cao đến mức "tới nước", nghĩa là tràn bờ, ngập lụt, gây thiệt hại nặng nề cho mùa màng. Hình ảnh này phản ánh sự khắc nghiệt của tự nhiên và kinh nghiệm ứng phó với nó của người nông dân, khi mọi thứ đã bị nước cuốn trôi, mọi ranh giới không còn, thì chỉ còn lại sự tàn phá hoặc sự thay đổi hoàn toàn. Nó cũng có thể liên quan đến việc đắp đê, ngăn mặn, khi nước triều dâng cao đến mức không thể kiểm soát, mọi công sức "hết cái" (hết công sức đắp bờ, hết vật liệu) thì "tới nước" là tai họa ập đến. Từ đó, câu nói được rút ra để chỉ những tình thế cấp bách, không thể trì hoãn.