Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu tục ngữ này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam xưa, khi mà nền kinh tế chủ yếu dựa vào nông nghiệp, và cái đói, cái nghèo luôn là nỗi ám ảnh thường trực. Gạo là lương thực chính, là biểu tượng cho sự no đủ, là cái gốc của sự sống. Tiền bạc, dù quan trọng, nhưng trong thời kỳ khan hiếm, nó không thể mua được sự sống như gạo. Sự "hung", "bạo" ở đây có thể hiểu là những hành vi quá khích, hung hãn, đòi hỏi, cưỡng đoạt của những kẻ giàu có, quyền lực đối với người nghèo khổ. Họ có thể dùng tiền để ức hiếp, bóc lột, nhưng cái khổ của người nông dân khi thiếu ăn, thiếu mặc còn lớn hơn nhiều. Câu nói này thể hiện sự thấu hiểu sâu sắc nỗi khổ của người dân lao động, đồng thời lên án những kẻ vô nhân, chỉ biết tư lợi, làm giàu trên sự đau khổ của người khác. Nó cũng có thể là lời khuyên răn người ta đừng vì tham lam tiền bạc mà trở nên hung ác, làm tổn hại đến người khác, bởi cái khổ của sự thiếu thốn vật chất còn tồi tệ hơn nhiều.