Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam xưa, đặc biệt là thời kỳ phong kiến, khi chế độ chiếm hữu ruộng đất và sự phân hóa giàu nghèo diễn ra ngày càng gay gắt. Tầng lớp địa chủ, quan lại giàu có tích lũy được nhiều của cải, ruộng đất, lương thực, trong khi đó đại đa số nông dân, người lao động lại rơi vào cảnh bần cùng, đói khổ. Trong nền văn minh lúa nước, lương thực là yếu tố sinh tồn quan trọng nhất. Việc một bộ phận có quá nhiều thóc lúa, gạo, thực phẩm đến mức không dùng hết, có thể bị mối mọt, hư hỏng, trong khi bộ phận khác lại thiếu đói triền miên, phải bán cả những vật dụng quý giá để kiếm cái ăn cho qua ngày. Sự đối lập gay gắt này, được quan sát trực tiếp từ cuộc sống thực tế, đã ăn sâu vào tiềm thức của người dân và được đúc kết thành câu thành ngữ để phê phán, thể hiện sự bất bình về tình trạng bất công xã hội.