Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ 'Kêu cho thấu, tấu cho thông' bắt nguồn sâu xa từ đời sống cung đình và quan lại thời phong kiến Việt Nam. Trong xã hội xưa, việc trình tấu sự việc lên vua chúa hay quan trên là một quy trình vô cùng cẩn trọng. Người dâng sớ, tấu trình phải lựa chọn ngôn từ sao cho vừa thể hiện sự tôn kính, vừa trình bày rõ ràng, mạch lạc sự tình, tránh gây hiểu lầm hay bị quy tội. 'Kêu' có thể hiểu là những lời thỉnh cầu, trình bày của dân thường với quan lại, hoặc giữa các quan với nhau; còn 'tấu' là lời trình dâng lên bậc cao nhất như vua. Để lời kêu, lời tấu được 'thấu' (hiểu đến nơi đến chốn) và 'thông' (thông suốt, không bị cản trở bởi sự mơ hồ hay hiểu sai), người nói phải chuẩn bị kỹ lưỡng, nắm vững sự việc, dùng lý lẽ sắc bén và ngôn từ chính xác. Chính thực tiễn quan lại giao tiếp, xử lý công vụ, cùng với kinh nghiệm dân gian về cách ăn nói sao cho đạt hiệu quả đã hun đúc nên câu thành ngữ này.