Nguồn gốc và Xuất xứ
Xuất xứ của câu thành ngữ "Khố rách áo ôm" bắt nguồn sâu xa từ đời sống nông nghiệp lúa nước của người Việt xưa, nơi mà sự phân hóa giàu nghèo diễn ra khá rõ rệt. Trong xã hội phong kiến, tầng lớp nông dân chiếm đại đa số, họ thường xuyên phải đối mặt với cảnh đói nghèo, mất mùa. Khi mùa màng thất bát hoặc bị địa chủ, quan lại bóc lột nặng nề, họ không đủ ăn, không đủ mặc. Trang phục lúc bấy giờ phản ánh trực tiếp tình trạng kinh tế. Một người "khố rách áo ôm" là người có trang phục tối thiểu, thậm chí không đủ tươm tất để che thân, cho thấy họ ở vào cảnh cùng cực, là đáy của xã hội, không còn gì khác ngoài những thứ rách nát này. Hình ảnh này còn có thể liên quan đến những người phiêu bạt, lang thang, không có gia đình, tài sản, phải sống dựa vào lòng thương hại của người khác.