Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu tục ngữ này bắt nguồn từ kinh nghiệm thực tiễn trong đời sống nông nghiệp và sinh hoạt của người Việt xưa. Trong canh tác lúa nước, sau khi gặt lúa, người ta thường thu hoạch phần hạt lúa (cái) để làm lương thực. Phần rơm rạ còn lại, hoặc phần nước còn sót lại trong các khe ruộng sau khi đã gặt xong, ít có giá trị dinh dưỡng và sử dụng. Người nông dân khôn ngoan sẽ biết chắt chiu, tận dụng tối đa hạt lúa, coi đó là cái quý giá nhất để nuôi sống gia đình. Ngược lại, nếu chỉ mải mê với những thứ không đâu vào đâu, hoặc chỉ lấy phần nước thừa thãi, không có giá trị, thì sẽ rơi vào cảnh đói nghèo. Bên cạnh đó, trong các hoạt động sinh hoạt khác như ăn uống, chế biến thực phẩm, người xưa cũng quan sát thấy rằng phần cốt lõi, phần thịt hay phần tinh túy luôn mang lại giá trị dinh dưỡng cao nhất. Từ những quan sát thực tế và kinh nghiệm đúc kết này, ông cha ta đã hình thành nên câu tục ngữ mang tính giáo dục cao, dạy con cháu biết nhìn xa trông rộng và lựa chọn những gì thực sự quan trọng.