Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu tục ngữ này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam xưa, nơi mà cuộc sống vốn dĩ đầy rẫy những khó khăn, thử thách. Nền kinh tế nông nghiệp lạc hậu, chiến tranh loạn lạc thường xuyên xảy ra, khiến con người phải vật lộn để sinh tồn. Trong môi trường đó, trí khôn và sự khôn ngoan trở thành yếu tố then chốt để bảo vệ bản thân, gia đình và cộng đồng. Những người nông dân chân chất, quanh năm bán mặt cho đất, bán lưng cho trời, đã chứng kiến không ít cảnh đời ngang trái: kẻ giàu có, quyền thế bóc lột, chèn ép người nghèo khổ, yếu thế. Họ cũng thấy những người khôn ngoan, biết nhìn xa trông rộng, xoay xở giỏi giang thì có thể vượt qua khó khăn, thậm chí vươn lên. Sự đối lập này được đúc kết thành câu nói, vừa để cảnh báo, vừa để khuyên răn về tầm quan trọng của trí tuệ trong cuộc đời.