Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ "Khôn chẳng qua lẽ, khỏe chẳng qua lời" ra đời từ thực tiễn cuộc sống lao động và sinh hoạt cộng đồng của người Việt xưa. Trong xã hội nông nghiệp lúa nước, sức mạnh cơ bắp có vai trò quan trọng, nhưng sự khéo léo trong việc tính toán mùa vụ, phân chia công sức, và đặc biệt là tài ăn nói để dàn xếp công việc, hòa giải mâu thuẫn trong xóm làng lại càng có giá trị hơn. Người xưa nhận ra rằng, một người dù khỏe mạnh nhưng không biết cách dùng lời nói để thuyết phục, để kêu gọi sự đồng thuận, thì sức mạnh ấy cũng khó phát huy hết tác dụng. Ngược lại, một người có trí tuệ, hiểu lẽ phải, biết dùng lời lẽ khéo léo, có thể giải quyết mọi vấn đề, khiến người khác nghe theo mà không cần dùng đến vũ lực hay chiêu trò. Điều này thể hiện quan niệm coi trọng trí tuệ và tài hùng biện của người Việt.