Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu tục ngữ này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam xưa, khi mà nền nông nghiệp lúa nước là chủ yếu và các mối quan hệ cộng đồng làng xã đóng vai trò quan trọng. Trong đời sống sinh hoạt, người ta thường chứng kiến những người có tư duy nhanh nhạy, biết ứng biến với hoàn cảnh, có khả năng giải quyết những vấn đề phát sinh trong sản xuất (như sửa chữa nông cụ, tìm cách phòng trừ sâu bệnh, ứng phó với thiên tai...) được trọng vọng hơn những kẻ chỉ biết dùng thủ đoạn nhỏ nhen, vụ lợi để chiếm đoạt lợi ích của người khác. 'Giỏi đàn' ở đây có thể hiểu theo nghĩa bóng là giỏi giang, tài trí, có khả năng làm chủ tình hình, giống như người nhạc công giỏi có thể điều khiển cây đàn tạo ra những bản nhạc hay. Ngược lại, 'khôn lỏi' là sự khôn vặt, chỉ nghĩ đến cái lợi trước mắt, không có tầm nhìn xa trông rộng, thậm chí còn gây hại cho tập thể. Kinh nghiệm dân gian đã đúc kết rằng, sự thông minh, tài năng thực sự luôn được đánh giá cao và mang lại giá trị bền vững hơn.