Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu tục ngữ này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam xưa, đặc biệt là giai đoạn kinh tế còn khó khăn, nông nghiệp là chủ yếu. Trong xã hội đó, tiền bạc, của cải vật chất đóng vai trò vô cùng quan trọng trong việc duy trì cuộc sống, thực hiện các giao dịch, thậm chí là thể hiện địa vị xã hội. Người xưa quan sát thấy rằng, ngay cả những người tài giỏi, thông minh lỗi lạc nhưng nếu rơi vào cảnh nghèo túng, không có tiền bạc để đầu tư, phát triển hay đơn giản là sinh sống thì cũng khó lòng phát huy hết tài năng, thậm chí phải gánh chịu cảnh bế tắc, khó khăn. Ngược lại, những người không có nhiều tài trí, nhưng nhờ có vốn liếng, của cải ban đầu, họ có thể thuê mướn người làm, mua sắm công cụ, hoặc nhờ vào mối quan hệ được xây dựng từ tiền bạc mà có thể tạo dựng được cơ nghiệp, có vẻ ngoài khôn ngoan, thành đạt. Câu tục ngữ phản ánh thực tế phũ phàng nhưng cũng rất logic của cuộc sống: vật chất là điều kiện cần để tồn tại và phát triển, ngay cả đối với những người tài năng nhất.