Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu tục ngữ này ra đời từ kinh nghiệm ứng xử trong cộng đồng làng xã Việt Nam xưa, nơi mà các mối quan hệ xã hội, dòng họ, láng giềng đóng vai trò cực kỳ quan trọng. Trong bối cảnh xã hội nông nghiệp, khi con người sống gần gũi, phụ thuộc lẫn nhau, việc giữ gìn hòa khí, tránh mâu thuẫn là điều cần thiết. Người khôn ngoan hiểu rằng, để đạt được mục đích, đôi khi cần phải biết "dỗ" – tức là dùng lời lẽ nhẹ nhàng, tình cảm để người đối diện cảm thấy được tôn trọng, yêu quý và đồng tình. Hành động "dỗ" xuất phát từ sự thấu hiểu, khéo léo trong giao tiếp. Ngược lại, những người "ngộ" (kém hiểu biết, không khéo léo) thường không biết cách dùng lời lẽ tinh tế, họ chỉ biết dùng lời "phỉnh" – tức là nịnh hót, tâng bốc một cách lộ liễu, thiếu chân thành, nhằm mục đích vụ lợi cá nhân hoặc đơn giản là không biết cách diễn đạt khác. Câu tục ngữ phản ánh cái nhìn sâu sắc của ông cha ta về bản chất con người và nghệ thuật giao tiếp.