Nguồn gốc và Xuất xứ
Xuất xứ của câu tục ngữ này gắn liền với bối cảnh kinh tế - xã hội Việt Nam thời phong kiến và nửa đầu thế kỷ 20. Nghề "thông" ở đây có thể hiểu là những người làm nghề thủ công, buôn bán nhỏ lẻ, hoặc các nghề có thu nhập ổn định, xoay vòng vốn nhanh, giúp người vợ có điều kiện chăm chút cho bản thân và gia đình. Ngược lại, nghề "học trò" thường chỉ những ông đồ, thầy giáo, nho sinh, những người làm công việc trí óc nhưng thu nhập không cao, thậm chí bấp bênh. Cuộc sống của họ thường gắn liền với sách vở, nghiên cứu, ít có điều kiện để kinh doanh hay tích lũy tài sản. Do đó, người vợ của họ thường phải tần tảo, chi tiêu tiết kiệm, đôi khi không có điều kiện để ăn mặc đẹp đẽ, sang trọng như vợ những người làm nghề có thu nhập khá hơn. Câu tục ngữ phản ánh thực tế phân hóa giàu nghèo, sự chênh lệch về thu nhập giữa các tầng lớp, các nghề nghiệp trong xã hội xưa, nơi mà vật chất đôi khi quyết định cả vẻ bề ngoài.