Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu tục ngữ này bắt nguồn từ kinh nghiệm thực tiễn lao động và sinh hoạt của người Việt xưa, đặc biệt là trong bối cảnh nông nghiệp lúa nước. Người nông dân luôn phải đối mặt với sự bấp bênh của thiên tai (hạn hán, lũ lụt), dịch bệnh, và những thăng trầm trong cuộc sống. Do đó, việc tích trữ lương thực, thực phẩm, hoặc vật dụng cần thiết khi mùa màng bội thu, khi còn khỏe mạnh là vô cùng quan trọng. "Làm khi lành" ám chỉ giai đoạn mùa vụ thuận lợi, sức khỏe dồi dào, có thể làm lụng, sản xuất. "Để dành khi đau" là chuẩn bị cho những lúc mất mùa, bệnh tật, hoặc khi không còn đủ sức lao động. Nó còn phản ánh tư tưởng trọng dự phòng, cẩn trọng, luôn lo xa của người Việt, thể hiện sự khôn ngoan trong việc ứng phó với biến cố cuộc đời, đảm bảo sự ổn định và an toàn cho bản thân và gia đình.