Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này ra đời trong bối cảnh Phật giáo hưng thịnh và phổ biến ở Việt Nam, đặc biệt là trong các làng quê. Chùa chiền không chỉ là nơi thờ tự, tu hành mà còn là trung tâm sinh hoạt văn hóa, xã hội của làng. Việc quản lý chùa chiền, từ khâu hương khói, dọn dẹp đến việc giữ gìn tài sản, đều cần có sự phân công trách nhiệm. "Sãi" là cách gọi dân dã chỉ các nhà sư. Khi số lượng nhà sư trong chùa quá đông nhưng lại không ai đảm nhiệm cụ thể việc trông coi, giữ gìn, đặc biệt là những công việc tưởng chừng đơn giản như đóng cửa chùa khi vắng khách hay khi đêm xuống để bảo vệ tài sản, thì rất dễ dẫn đến tình trạng mất mát, hư hỏng. Điều này phản ánh một quy luật phổ biến trong quản lý: quá nhiều người cùng phụ trách một việc mà không có sự phân công rõ ràng, hoặc ai cũng nghĩ việc đó đã có người khác lo, cuối cùng lại không ai làm cả. Nó cũng có thể ám chỉ sự thiếu kỷ luật, lộn xộn trong một tập thể nếu không có người quản lý chặt chẽ và sự phân công công việc hợp lý.