Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu tục ngữ này có nguồn gốc sâu xa từ đời sống xã hội Việt Nam thời phong kiến, đặc biệt là trong bối cảnh làng xã tự trị. Ở những làng quê Việt Nam xưa, quyền lực của các quan lại triều đình thường xa vời và ít ảnh hưởng trực tiếp đến đời sống hàng ngày của người dân. Ngược lại, người đứng đầu một làng, dù chỉ là một lý trưởng hay một tộc trưởng, lại có quyền quyết định nhiều vấn đề quan trọng của cộng đồng: từ việc phân chia ruộng đất, thu tô thuế, xét xử các vụ tranh chấp nhỏ, đến việc tổ chức các lễ hội làng và bảo vệ an ninh xóm làng. Họ có toàn quyền trong phạm vi làng mình cai quản, được mọi người trong làng kính nể và tuân phục. Trong khi đó, một vị quan dù ở kinh thành hay châu quận, dù có chức vụ 'quan một nước', thì quyền lực thực tế của họ lại bị giới hạn bởi hệ thống quan liêu, sự chi phối của cấp trên, và sự xa cách với dân chúng. Họ có thể có danh vọng nhưng lại thiếu sự tự chủ và ảnh hưởng trực tiếp đến cuộc sống của người dân. Chính vì vậy, kinh nghiệm dân gian đã đúc kết rằng, thà làm người có quyền lực thực sự, dù chỉ là ở một nơi nhỏ bé, còn hơn làm người có chức tước lớn nhưng lại bị bó buộc và ít có tiếng nói thực chất.