Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này bắt nguồn từ kinh nghiệm thực tiễn trong đời sống sinh hoạt của người Việt xưa, đặc biệt là trong công việc đồng áng và sinh hoạt hàng ngày. Thời xưa, khi buộc các vật dụng, đặc biệt là các bó lúa, rơm, hay các vật dụng dễ vỡ, người ta thường dùng những loại dây mềm như dây lúa, dây cói, dây mây. Những loại dây này có độ đàn hồi tốt, dễ uốn nắn, không làm tổn hại đến vật được buộc và có khả năng giữ chặt hơn khi buộc. Ngược lại, nếu dùng dây thừng quá cứng hoặc vật liệu thô ráp, có thể làm đứt dây, làm hỏng vật hoặc không giữ chặt được lâu. Từ kinh nghiệm thực tế đó, cha ông ta đã khái quát hóa thành lời dạy về cách đối nhân xử thế: dùng sự mềm dẻo, khéo léo, chân thành để xử lý các mối quan hệ, công việc, thay vì dùng vũ lực hay sự áp đặt cứng nhắc. Điều này thể hiện triết lý sống 'lấy nhu thắng cương' đã ăn sâu vào văn hóa Việt Nam.