Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ 'Liệu cơm gắp mắm' bắt nguồn từ tập quán sinh hoạt và kinh tế của người Việt xưa, đặc biệt là trong bối cảnh nông nghiệp lúa nước. Cơm là lương thực chính, là cái 'cốt lõi' của bữa ăn, còn mắm là thức ăn kèm, có vai trò làm tăng hương vị và kích thích tiêu hóa. Giá trị của hạt gạo, của bát cơm là vô cùng quan trọng, được coi là thành quả lao động vất vả. Mắm thì thường có giá trị kinh tế thấp hơn, dễ kiếm hơn hoặc có thể tự làm được. Vì vậy, việc 'gắp mắm' phải 'liệu' theo lượng 'cơm' có sẵn thể hiện sự tính toán khôn ngoan. Nếu có nhiều cơm, có thể thoải mái gắp mắm hơn. Ngược lại, nếu cơm ít, phải dè sẻn mắm, thậm chí ăn nhạt để đảm bảo no bụng. Kinh nghiệm này được đúc kết từ thực tế đời sống, nơi mà nguồn lương thực có thể không dồi dào, đòi hỏi sự tiết kiệm và quản lý chặt chẽ.