Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này bắt nguồn từ kinh nghiệm thực tiễn sản xuất nông nghiệp lâu đời của người Việt, mà chủ yếu là trồng lúa nước. Từ xa xưa, người nông dân đã nhận thấy tầm quan trọng của việc bón phân cho cây lúa. Phân hữu cơ, phân chuồng, bùn ao... được ủ hoai mục và bón vào ruộng đồng chính là nguồn dinh dưỡng thiết yếu, giúp cây lúa đâm chồi, nảy lộc, đẻ nhánh và cho năng suất cao. Không có phân bón, dù giống lúa có tốt đến đâu cũng khó lòng bội thu. Song song với kinh nghiệm nông nghiệp đó, ông cha ta cũng quan sát, chiêm nghiệm về bản chất con người. "Nhân" ở đây không chỉ là sự hào phóng, ban ơn mà là cái gốc của lòng tốt, sự tử tế, đạo đức. Nó là phẩm chất bẩm sinh, là bản tính cốt lõi mà mỗi người cần có. Nếu thiếu đi cái "nhân" ấy, con người dù có được giáo dục, có được những điều kiện thuận lợi bên ngoài (như được khen thưởng, được giúp đỡ) cũng khó lòng trở thành người tốt thực sự. Câu thành ngữ đã mượn hình ảnh quen thuộc của đồng ruộng để nói về đạo lý làm người, thể hiện sự song hành giữa thực tiễn sản xuất và chiêm nghiệm xã hội.