Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này bắt nguồn từ quan sát tinh tế của ông cha ta về thế giới tự nhiên và đời sống xã hội. Trong tự nhiên, lưỡi của một số loài động vật như rắn, trâu có tính mềm dẻo, dai, giúp chúng dễ dàng luồn lách, thích nghi với môi trường khắc nghiệt và sinh tồn. Ngược lại, răng của động vật, dù cứng cáp, nhưng khi gặp va chạm mạnh hoặc không còn phù hợp với chế độ ăn uống dần thay đổi, sẽ dễ bị gãy rụng. Trong xã hội xưa, với nền nông nghiệp lúa nước, con người phải đối mặt với nhiều khó khăn, thử thách từ thiên nhiên và cả trong các mối quan hệ cộng đồng. Những người biết mềm mỏng, khéo léo trong giao tiếp, biết nhường nhịn, điều chỉnh hành vi cho phù hợp với hoàn cảnh, thường dễ dàng vượt qua sóng gió, được lòng mọi người và giữ được vị thế. Ngược lại, những người nóng nảy, cố chấp, bảo thủ, thường gây mâu thuẫn, bị cô lập và khó thành công. Kinh nghiệm thực tế này đã được đúc kết thành câu thành ngữ "Lưỡi mềm lưỡi còn, răng cứng răng rụng" để răn dạy con cháu.