Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này bắt nguồn từ quan niệm dân gian xa xưa về thế giới tâm linh và các vị thần linh, ma quỷ. Theo tín ngưỡng dân gian, khi một người gặp tai ương, bệnh tật hoặc qua đời, người ta thường tin rằng đó là do sự can thiệp của các thế lực siêu nhiên. Ma quỷ, thần linh được cho là có khả năng nhìn thấu bản chất con người, nhưng đôi khi, chúng cũng chỉ dựa vào những biểu hiện bên ngoài để phán xét hoặc trừng phạt. Trong bối cảnh xã hội Việt Nam xưa, nơi mà tầng lớp, địa vị xã hội thường được thể hiện qua trang phục, dáng vẻ, và điều kiện sinh hoạt, việc đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài là một hiện tượng phổ biến. Câu thành ngữ này ra đời như một lời nhắc nhở, một bài học kinh nghiệm từ cuộc sống, khuyên con người ta không nên chỉ nhìn vào cái mã bên ngoài mà bỏ qua những giá trị thực chất bên trong. Nó cũng có thể xuất phát từ kinh nghiệm thực tế khi quan sát những người giàu có, ăn mặc đẹp đẽ nhưng tâm địa xấu xa, hoặc ngược lại, những người nghèo khổ, ăn mặc rách rưới nhưng lại có tấm lòng nhân hậu.