Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ "Ma chê cưới trách" bắt nguồn từ quan niệm dân gian về cái chết và sự sống, đặc biệt là trong bối cảnh xã hội Việt Nam xưa, nơi các mối quan hệ dòng tộc, làng xóm rất chặt chẽ. Khi một người qua đời, đặc biệt là những người có hoàn cảnh khó khăn, bệnh tật hoặc chết vì tai nạn, người sống thường có xu hướng xa lánh vì sợ bị liên lụy, sợ mang tiếng xui xẻo, hoặc đơn giản là không muốn mất thời gian, công sức để lo liệu hậu sự. Họ "chê" cái chết đó. Tuy nhiên, khi trong nhà có việc hỷ sự như cưới xin, việc thiếu người giúp đỡ, thiếu người làm ăn, hoặc đơn giản là thiếu người chung vui, thì người ta lại quay sang trách móc những người thân quen, láng giềng đã không đến giúp đỡ hoặc không có mặt. Sự mâu thuẫn giữa thái độ "chê" người chết và thái độ "trách" người sống này phản ánh một thực tế phũ phàng: con người thường chỉ quan tâm đến người sống, đến lợi ích trước mắt và sẵn sàng bỏ rơi những gì họ cho là không mang lại lợi ích hoặc gây phiền phức.