Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này ra đời từ kinh nghiệm quan sát đời sống và tâm lý xã hội của người Việt xưa, đặc biệt trong bối cảnh một xã hội nông nghiệp còn nhiều khó khăn, bất ổn. Xưa kia, bệnh tật thường là gánh nặng cho cả cá nhân và gia đình, đôi khi còn bị người đời xa lánh hoặc cho là do "ma", "quỷ" ám, nên không ai muốn giúp đỡ. Tương tự, người nghèo luôn là đối tượng dễ bị kẻ gian nhòm ngó, trộm cắp. Những kẻ trộm cắp thì thường chỉ nhắm vào những nhà sơ hở, những gia đình không có khả năng tự vệ, hoặc những người đã khốn cùng càng thêm khốn cùng. Hoàn cảnh nghèo khó, bệnh tật làm con người trở nên yếu thế, dễ bị tổn thương. Từ đó, ông cha ta đúc kết rằng những kẻ xấu xa, vô đạo đức (ma ám chỉ những thế lực tăm tối, trộm chỉ những kẻ bất lương) thì càng không có lòng trắc ẩn với những người yếu thế ấy. Nó phản ánh sự bất công, cái ác tồn tại song song với cái thiện, và bài học cảnh tỉnh về việc tự bảo vệ mình.