Nguồn gốc và Xuất xứ
Xuất xứ của câu tục ngữ này gắn liền với đời sống nông nghiệp lúa nước và tập quán sinh hoạt của người Việt xưa. "Mần" là một từ địa phương chỉ hành động làm lụng, lao động. "Cà" và "mắm" là những thức ăn dân dã, quen thuộc, thường có trong bữa ăn hàng ngày của người nông dân. "Mần cho lắm" phản ánh hình ảnh người nông dân đầu tắt mặt tối, cặm cụi trên đồng ruộng từ sáng đến tối, dồn hết sức lực cho việc đồng áng. Tuy nhiên, do phương pháp canh tác thủ công, phụ thuộc nhiều vào thiên nhiên, hoặc do cách tổ chức lao động chưa hợp lý, công sức bỏ ra nhiều nhưng năng suất thu hoạch lại không cao, dẫn đến cuộc sống vẫn còn nhiều khó khăn, bữa ăn chỉ có "mắm với cà". Ngược lại, "làm tà tà" chỉ những người có kinh nghiệm, biết cách làm việc khoa học, có thể là họ biết tận dụng thời vụ, có kỹ thuật canh tác tốt hơn, hoặc biết phân chia công việc hợp lý, không đến nỗi quá vất vả nhưng vẫn đảm bảo năng suất và có dư dả để sống sung túc hơn, "ăn cà với mắm" vẫn đủ đầy. Câu này ra đời từ kinh nghiệm thực tế quan sát trong cộng đồng dân cư, như một lời răn dạy, khuyên bảo nhau về phương pháp lao động hiệu quả.