Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này có nguồn gốc từ vùng đất Yên Thống (nay thuộc tỉnh Nghệ An), một vùng đất nổi tiếng với truyền thống nông nghiệp lúa nước nhưng cũng từng trải qua nhiều giai đoạn khó khăn về kinh tế. Tương truyền, xưa kia, người dân Yên Thống nổi tiếng chăm chỉ, cần cù, quanh năm bán mặt cho đất, bán lưng cho trời. Họ khai hoang, đắp đê, làm thủy lợi, gieo trồng, chăm sóc lúa một cách tỉ mỉ. Tuy nhiên, do điều kiện tự nhiên khắc nghiệt, thiên tai, hạn hán, lũ lụt thường xuyên xảy ra, hoặc do chính sách tô thuế nặng nề của các triều đại phong kiến, công sức của họ đổ xuống sông xuống bể. Sản phẩm làm ra không đủ nuôi sống gia đình, cuộc sống cứ rơi vào cảnh thiếu thốn triền miên, nợ nần chồng chất. Chính vì vậy, sự vất vả của họ không mang lại kết quả tương xứng, khiến họ cảm thấy cuộc sống còn khổ hơn cả cái chết, bởi chết là hết, còn sống mà cứ lặp đi lặp lại chuỗi ngày đói khổ thì còn đau đớn hơn. Câu thành ngữ ra đời từ đó, ghi lại hiện thực bi đát và là lời than thở, cũng là lời cảnh báo về số phận người lao động.