Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ 'Mạt cưa mướp đắng' có nguồn gốc sâu xa từ đời sống sinh hoạt và kinh nghiệm thực tiễn của người nông dân Việt Nam xưa. Trong các làng quê, việc đẽo gọt gỗ để làm nhà, làm nông cụ hay đồ dùng gia đình là phổ biến. Mạt cưa, phần vụn rơi ra từ quá trình cưa xẻ gỗ, vốn dĩ là thứ bỏ đi, không thể tái sử dụng vào việc gì có giá trị. Song song đó, mướp đắng, dù là một loại rau quả có thể ăn được, nhưng vị đắng đặc trưng khiến nhiều người không ưa chuộng, xem như thứ khó ăn, ít giá trị dinh dưỡng bằng các loại rau quả khác. Sự kết hợp hai hình ảnh 'mạt cưa' (vô giá trị) và 'mướp đắng' (khó ăn, ít giá trị cảm quan) đã tạo nên một phép ẩn dụ sinh động, hàm chứa sự chê bai, coi thường đối với những thứ không ra gì hoặc những việc làm vô ích, không mang lại kết quả.