Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu tục ngữ này ra đời trong bối cảnh xã hội Việt Nam truyền thống, nơi gia đình là hạt nhân, là cái nôi đầu tiên nuôi dưỡng và giáo dục con người. Xưa kia, vai trò của người phụ nữ chủ yếu gắn liền với công việc nội trợ, chăm sóc gia đình, và do đó, họ thường là người trực tiếp dạy dỗ con gái những kỹ năng mềm như nữ công gia chánh, thêu thùa, nấu nướng để trở thành người phụ nữ đảm đang. Trong khi đó, người đàn ông, trụ cột gia đình, thường có vai trò quan trọng trong việc định hướng tương lai, dạy con trai những kiến thức, kinh nghiệm sống, cách làm ăn, đối nhân xử thế để trở thành người đàn ông có chí, có tài. Sự phân công này vừa phản ánh thực tiễn sinh hoạt, vừa thể hiện quan niệm về giáo dục giới tính trong một xã hội trọng nam khinh nữ nhất định, nhưng đồng thời cũng đề cao sự phối hợp, tương hỗ giữa cha và mẹ để con cái được hưởng sự giáo dục tốt nhất từ cả hai phía.