Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu 'Mềm nắn, rắn buông' ra đời từ kinh nghiệm thực tiễn trong đời sống lao động và sinh hoạt của người Việt xưa. Trong nghề làm gốm, người thợ thủ công phải dùng tay 'nắn' đất sét mềm để tạo hình dáng cho sản phẩm. Khi đất đã khô và cứng lại, việc cố gắng 'nắn' thêm sẽ làm hỏng hoặc vỡ nó, lúc đó người thợ phải 'buông', chấp nhận hình dạng đã có hoặc chờ nung. Tương tự, trong nghề làm bánh, người ta nhào nặn bột mềm để tạo hình. Trong nông nghiệp, việc 'nắn' cây non cần sự nhẹ nhàng, còn cây đã già, cành đã cứng thì phải 'buông' hoặc cắt tỉa cẩn thận. Ngoài ra, trong đối nhân xử thế, người xưa nhận thấy cách ứng xử cần linh hoạt. Với người dễ bảo, hiền lành, ta có thể nhẹ nhàng khuyên răn, hướng dẫn. Còn với người cố chấp, ngang bướng, việc cãi lại hay ép buộc chỉ thêm căng thẳng, đôi khi cần im lặng, cho qua để tránh xung đột.