Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu tục ngữ này bắt nguồn sâu xa từ đời sống nông nghiệp và tập quán sinh hoạt gắn bó của người Việt xưa với vật nuôi. Trong xã hội phong kiến, phần lớn người dân sống bằng nghề nông, điều kiện kinh tế thường gặp nhiều khó khăn, thiếu thốn. Chó và mèo là hai loài vật gần gũi, gắn bó mật thiết với đời sống con người. Chó được nuôi để canh gác, bảo vệ gia đình khỏi kẻ trộm và thú dữ, đồng thời cũng là người bạn trung thành. Mèo thì giúp giữ nhà sạch sẽ, diệt chuột, bảo vệ lương thực. Dù chủ nhân có nghèo đến đâu, họ vẫn cố gắng chia sẻ miếng ăn, chỗ ở cho vật nuôi. Sự trung thành và tình cảm vô tư của chó mèo đối với chủ, bất kể hoàn cảnh, đã khiến người xưa suy ngẫm và đúc kết thành bài học đạo lý cho chính mình. Câu tục ngữ ra đời như một lời nhắc nhở về lòng biết ơn và sự thủy chung.