Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này có khả năng bắt nguồn từ một câu chuyện ngụ ngôn hoặc một sự kiện có thật trong đời sống dân gian Việt Nam xưa, liên quan đến việc đánh bắt cá hoặc quản lý tài nguyên ven biển. "Mống Cu Đê" có thể là tên một ngư dân hoặc một cách gọi vui chỉ sự chậm chạp, thiếu nhạy bén. Việc "chạy về dọn gác" ám chỉ hành động thừa thãi, không đúng lúc, đúng chỗ. Trong bối cảnh nghề cá truyền thống, việc dự đoán con nước, mùa vụ, hay sự xuất hiện của các loại cá là vô cùng quan trọng. Nếu một ngư dân bỏ lỡ thời cơ quan trọng (ví dụ: luồng cá lớn đi qua) chỉ vì mải mê làm những việc lặt vặt, không đâu vào đâu ở nhà (như "dọn gác" - có thể là dọn dẹp ngư cụ, thuyền bè không đúng lúc), thì sẽ mất trắng. Tương tự, "Mống Cửa Đại, cá mại chết khô" có thể là một câu đi kèm, diễn tả hậu quả thảm khốc khi bỏ lỡ thời cơ vàng. "Cửa Đại" là một địa danh có thể liên quan đến cửa biển, nơi cá thường tập trung hoặc di cư. Khi thời cơ "Mống" (có thể là chỉ con nước, hoặc dấu hiệu của cá) xuất hiện ở cửa biển, nếu không tranh thủ đánh bắt mà lại "chạy về dọn gác", thì khi quay lại, "cá mại" (một loại cá phổ biến) đã chết khô hoặc đã đi mất, bỏ lỡ một vụ mùa bội thu. Câu này phản ánh kinh nghiệm thực tiễn về sự quan trọng của việc nắm bắt thời cơ trong lao động sản xuất, đặc biệt là nông nghiệp và ngư nghiệp.