Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu thành ngữ này có lẽ bắt nguồn từ quan niệm dân gian về sự thẳng thắn trong lời nói. Trong xã hội xưa, đặc biệt là ở những làng xã nhỏ, mọi người thường sống gần gũi, phụ thuộc lẫn nhau. Lời nói có sức ảnh hưởng lớn, một lời nói không khéo có thể gây mâu thuẫn, xích mích, khiến người nói trở nên cô lập. Hoàn cảnh ra đời của câu này có thể gắn liền với những tình huống trong cuộc sống nông nghiệp, nơi mà sự đoàn kết, giúp đỡ lẫn nhau là yếu tố sống còn. Một người vì lời nói của mình mà làm mất lòng mọi người, không còn ai giúp đỡ trong công việc đồng áng hay trong cuộc sống sinh hoạt, thì quả thực khó khăn, vất vả không khác gì phải tự mình xoay sở, ăn uống đạm bạc. Hoặc có thể xuất phát từ kinh nghiệm thực tế của những người làm quan lại, thư lại xưa, nếu lời tâu, lời bàn không hợp ý vua, quan trên, hoặc gây hiềm khích với người khác, họ có thể bị giáng chức, mất bổng lộc, phải sống chật vật.