Nguồn gốc và Xuất xứ
Câu tục ngữ này ra đời từ kinh nghiệm quan sát đời sống thực tế của người nông dân Việt Nam xưa, những người sống chủ yếu dựa vào nông nghiệp. Trong canh tác, họ nhận thấy rằng ngay cả trên cùng một gốc cây, các cành cũng không thể phát triển đồng đều. Có cành đón nắng tốt, được chăm sóc tốt nên vươn cao, sum suê, cho nhiều quả; có cành lại bị che bóng, kém dinh dưỡng nên còi cọc, èo uột. Từ sự quan sát đó, họ liên hệ với thực tế xã hội: trong một gia đình, dù cùng cha mẹ sinh ra, cùng một nguồn cội, nhưng mỗi người lại có một số phận, một con đường phát triển khác nhau. Có người nhờ tài năng, cơ hội, hoặc sự ưu ái của số phận mà trở nên giàu có, thành đạt. Ngược lại, có người lại gặp nhiều khó khăn, vất vả, nghèo túng. Câu tục ngữ phản ánh cái nhìn đầy tính hiện thực về sự bất bình đẳng trong xã hội phong kiến, nơi mà sự phân chia giàu nghèo, địa vị xã hội là hiển nhiên và dường như không thể thay đổi.