Nguồn gốc và Xuất xứ
Trong xã hội Việt Nam xưa, đặc biệt là ở các vùng nông thôn, việc xây dựng một ngôi nhà là một công việc cực kỳ khó khăn và tốn kém. Vật liệu xây dựng khan hiếm, công sức lao động bỏ ra lớn, quy trình thực hiện phức tạp. Để có đủ vật liệu, người ta phải đốn gỗ, khai thác tre nứa, nung gạch, làm ngói, thường là tự túc hoặc trao đổi với nhau. Quá trình này đòi hỏi nhiều công sức, thời gian, thậm chí là phải đi xa, vào rừng sâu, nguy hiểm rình rập. Bên cạnh đó, để có kinh phí, cả gia đình phải tích cóp, chắt chiu trong nhiều năm, có khi phải bán đi những tài sản quý giá. Thêm vào đó, việc xây nhà thường kéo dài, ảnh hưởng đến sinh hoạt và sản xuất của cả gia đình, đôi khi còn gặp phải những rủi ro như tai nạn lao động, thiên tai (bão lũ làm sập nhà đang xây). Chính vì những lẽ đó, "một lần cất nhà" đã trở thành biểu tượng cho sự gian khổ, mất mát, vất vả tột cùng, ngang với "ba lần cha chết" - sự kiện bi thương và mất mát lớn nhất trong đời người.